和庐陵士尹八俊投赠韵

宋代 程公许
白苧裁春衫,京尘可得缁。 一麾江海去,何成复何亏。 驰驱两轮朱,萧骚双鬓丝。 所欣岁功就,千里春台熙。 素念耻伐檀,烦政戒楚茨。 同心何自来,邂逅得我师。 金华仙去远,文其不在兹。 诸公竞唐体,颓流谁楫维。 命将骚雅坛,幸子无牢辞。 为我缓节歌,纾我商讴悲。 边尘寒乡国,介鳞语侏{亻离}。 登楼仲宣赋,遣兴子美诗。 怀归自无计,惨戚将奚为。 排云天九重,抒我危苦词。
bái níng cái chūn shān   jīng chén  
huī jiāng hǎi   chéng kuī  
chí liǎng lún zhū   xiāo sāo shuāng bìn  
suǒ xīn suì gōng jiù   qiān chūn tái  
niàn chǐ tán   fán zhèng jiè chǔ  
tóng xīn lái   xiè hòu shī  
jīn huá xiān yuǎn   wén zài  
zhū gōng jìng táng   tuí liú shuí wéi  
mìng jiāng sāo tán   xìng zi láo  
wèi huǎn jié   shū shāng ōu bēi  
biān chén hán xiāng guó   jiè lín zhū   { rén   }  
dēng lóu zhòng xuān   qiǎn xìng zi měi shī  
huái 怀 guī   cǎn jiāng wèi  
pái yún tiān jiǔ zhòng   shū wēi