和陆郎中放翁韵

宋代 姜特立
遥知三径长荒苔,解组东归亦快哉。 津岸纷纷群吏去,船头衮衮好山来。 平时佳客应相过,胜日清尊想屡开。 若许诗篇数还往,直须共挽古风回。
yáo zhī sān jìng zhǎng huāng tái   jiě dōng guī kuài zāi  
jīn àn fēn fēn qún   chuán tóu gǔn gǔn hǎo shān lái  
píng shí jiā yīng xiāng guò   shèng qīng zūn xiǎng kāi  
ruò shī piān shù hái wǎng   zhí gòng wǎn fēng huí