和鲁漕喜雨二首

宋代 吴芾
冬暖曾无欲雪天,正忧饥馑在新年。 忽闻夜滴檐前雨,便觉春归郭外田。 千里已知俱乐只,一尊亦拟共陶然。 其如使者拘台制,不肯花间听管弦。
dōng nuǎn céng xuě tiān   zhèng yōu jǐn zài xīn nián  
wén yán qián   biàn 便 jué chūn guī guō wài tián  
qiān zhī zhī   zūn gòng táo rán  
shǐ 使 zhě tái zhì   kěn huā jiān tīng guǎn xián