和鲁漕春雨有感三首 其一

宋代 吴芾
自怜齿豁与头童,心事都非少壮同。那更闭门听夜雨,不容步屧趁东风。 胜游尚喜朋簪盍,痛饮宁辞酒盏空。只恐酒醒归兴动,愈令倦客忆山中。
lián chǐ 齿 huō tóu tóng   xīn shì dōu fēi shào zhuàng tóng gèng mén tīng   róng xiè chèn dōng fēng
shèng yóu shàng péng zān   tòng yǐn níng jiǔ zhǎn kōng zhǐ kǒng jiǔ xǐng guī xīng dòng   lìng juàn shān zhōng