和鲁漕春雨有感三首

宋代 吴芾
自叹苍颜不复童,幸然三老此时同。 登高能赋多佳咏,把酒论文有古风。 可恨雨师频作恶,直疑春事遂成空。 愁来不用殷勤劝,已判花前为一中。
tàn cāng yán tóng   xìng rán sān lǎo shí tóng
dēng gāo néng duō jiā yǒng   jiǔ lùn wén yǒu fēng
hèn shī pín zuò è   zhí chūn shì suì chéng kōng
chóu lái yòng yīn qín quàn   pàn huā qián wèi zhōng