和李子仪韵四首

宋代 吴芾
甚矣吾儿病,求安欲吁天。 忧心千里切,喜信一朝传。 远胜开金穴,浑如得宝鞭。 若非天相我,今日岂能然。
shén ér bìng   qiú ān tiān  
yōu xīn qiān qiè   xìn zhāo chuán  
yuǎn shèng kāi jīn xué   hún bǎo biān  
ruò fēi tiān xiàng   jīn néng rán