和李致政花石山诗

宋代 魏了翁
春风挽征衣,淑景荐莲实。 山中之奇观,变态纷襞积。 或划然以舒,或蒙然以密。 或妩如修眉,或突如巨迹。 或鸷鸟将搏,或游龙偕出。 一目百奇怪,随景发诗癖。 江山昔岂无,万古阅閒寂。 而独陈於今,涸我风月笔。 便如遗俗士,高卧天一壁。 人知匪自南,不知亦奚恤。
chūn fēng wǎn zhēng   shū jǐng jiàn lián shí  
shān zhōng zhī guān   biàn tài fēn  
huò huá rán shū   huò méng rán  
huò xiū méi   huò  
huò zhì niǎo jiāng   huò yóu lóng xié chū  
bǎi guài   suí jǐng shī  
jiāng shān   wàn yuè xián  
ér chén jīn   fēng yuè  
biàn 便 shì   gāo tiān  
rén zhī fěi nán   zhī