和李致远秀才

元代 仇远
平生志气隘九州,直欲濯足万里流。 讵期功名坐蹭蹬,不意岁月成缪悠。 防闲拟铸铁门限,牵挽忽作金濑游。 栖巢未稳乌鹊月,归梦已熟鲈鱼秋。 连宵风雨正僵卧,何时临壑容奇搜。 可人喜接一日雅,此地判作三年留。 说诗解字屡握手,感时怀古频搔头。 吴郡才子止丘沈,梁园旧赋余枚邹。 天上仙应无懵者,眼中客复有此不。 家声久识南北阮,笔力眇视大小欧。 我方得友颇庆快,子亦固穷忘怨尤。 蹄涔乃使鲸鲵伏,拳石难与嵩岱侔。 纷纷嗜好异齐瑟,磊磊肝胆呈吴钩。 有才未遇政何损,知尔不荐终当羞。 往事欲谈遽易了,浊酒既倾焉得愁。 平乘楼上王夷甫,下泽车中马少游。 须笑即今仕宦人,嚅唲言貌如伶优。 若为田园足以活,与尔水火无相求。 一瓢陋巷誓不出,孤云野鹤心自由。 斯文将兴天未丧,游子累累徒隐忧。
píng shēng zhì ài jiǔ zhōu   zhí zhuó wàn liú
gōng míng zuò cèng dèng   suì yuè chéng miù yōu
fáng xián zhù tiě mén xiàn   qiān wǎn zuò jīn lài yóu
cháo wèi wěn què yuè   guī mèng shú qiū
lián xiāo fēng zhèng jiāng   shí lín róng sōu
rén jiē   pàn zuò sān nián liú
shuō shī jiě shǒu   gǎn shí huái 怀 pín sāo tóu
jùn cái zhǐ qiū shěn   liáng yuán jiù méi zōu
tiān shàng xiān yīng měng zhě   yǎn zhōng yǒu
jiā shēng jiǔ shí nán běi ruǎn   miǎo shì xiǎo ōu
fāng yǒu qìng kuài   zi qióng wàng yuàn yóu
cén nǎi shǐ 使 jīng   quán shí nán sōng dài móu
fēn fēn shì hào   lěi lěi gān dǎn chéng gōu
yǒu cái wèi zhèng sǔn   zhī ěr jiàn zhōng dāng xiū
wǎng shì tán le   zhuó jiǔ qīng yān chóu
píng chéng lóu shàng wáng   xià chē zhōng shǎo yóu
xiào jīn shì huàn rén   ér yán mào líng yōu
ruò wéi tián yuán huó   ěr shuǐ huǒ xiāng qiú
piáo lòu xiàng shì chū   yún xīn yóu
wén jiāng xīng tiān wèi sàng   yóu lěi lěi yǐn yōu