和立之消梅

宋代 张耒
木奴度淮辄为枳,后皇啬之理应尔。 青梅千里江南春,何时相逢车马尘。 我衰病齿不能酸,微香触鼻舌生泉。 想见曹瞒老狡狯,指林驻马三军前。
huái zhé wèi zhǐ   hòu huáng zhī yīng ěr  
qīng méi qiān jiāng nán chūn   shí xiāng féng chē chén  
shuāi bìng chǐ 齿 néng suān   wēi xiāng chù shé shēng quán  
xiǎng jiàn cáo mán lǎo jiǎo kuài   zhǐ lín zhù sān jūn qián