和立斋喜雪韵

宋代 王柏
生意原原如襞积,阴阖阳开有绳尺。 风霜冰雪岂少思,到此自宜天地塞。 凛然帝则亘古今,此外不知还不识。 连年冬令太伤迟,君子忧时长皱眉。 万物骄矜不自持,落尽窗前年后梅。 深山芽茁无空枝,更疑麦陇青离离。 一夜风号阳气服,玄冥奋威正当局。 翦水裁花两日飞,更撒珠玑三万斛。 揽柄收权应恨晚,明朝已迫东方木。 却恐春风未肯和,颠倒天时难善俗。
shēng yuán yuán   yīn yáng kāi yǒu shéng chǐ  
fēng shuāng bīng xuě shǎo   dào tiān sāi  
lǐn rán gèn jīn   wài zhī hái shí  
lián nián dōng lìng tài shāng chí   jūn zi yōu shí cháng zhòu méi  
wàn jiāo jīn chí   luò jǐn chuāng qián nián hòu méi  
shēn shān zhuó kōng zhī   gèng mài lǒng qīng  
fēng hào yáng   xuán míng fèn wēi zhèng dāng  
jiǎn shuǐ cái huā liǎng fēi   gèng zhū sān wàn  
lǎn bǐng shōu quán yīng hèn wǎn   míng cháo dōng fāng  
què kǒng chūn fēng wèi kěn   diān dào tiān shí nán shàn