和立斋芙蓉观三十韵

宋代 王柏
我观神仙传,诡幻何纷纭。 或生歆慕意,方土争愚君。 政彻既多欲,仙材隔几尘。 澄神黜粗秽,有时繙黄庭。 年少不我待,日月斯迈征。 含霞饮沆瀣,聊助神气清。 何须超大壑,濯发晞崑崙。 天道有常运,过化续者新。 长生非受命,莫使邪念兴。 澹然养至德,自可康颓龄。 古今共一理,万法同一心。 世事互起灭,反覆如碁枰。 赤松事黄帝,至今何不泯。 安期干楚羽,对奕非邪真。 徐公何为者,得得扪萝寻。 惝怳纪一梦,浩不知涯津。 驰神上无极,竭思下无垠。 长吟追去古,抗论贻来今。 於我政无益,默计空辛勤。 不如素心友,相与尊旧闻。 圣道无隐显,人心有晦明。 正论叹剥蚀,危如丝一纶。 举世闯月窟,何人开天根。 浮华正焰焰,元气方堙沦。 毋起远游念,而起凡子评。 为学有精要,莫作隔壁听。 渊源祛滞吝,德义开胸襟。 毁誉何足问,死生何足论。 饥食渴而饮,愿为尧舜民。
guān shén xiān chuán   guǐ huàn fēn yún  
huò shēng xīn   fāng zhēng jūn  
zhèng chè duō   xiān cái chén  
chéng shén chù huì   yǒu shí fān huáng tíng  
nián shào dài   yuè mài zhēng  
hán xiá yǐn hàng xiè   liáo zhù shén qīng  
chāo   zhuó kūn lún  
tiān dào yǒu cháng yùn   guò huà zhě xīn  
cháng shēng fēi shòu mìng   shǐ 使 xié niàn xīng  
dàn rán yǎng zhì   kāng tuí líng  
jīn gòng   wàn tóng xīn  
shì shì miè   fǎn píng  
chì sōng shì huáng   zhì jīn mǐn  
ān gàn chǔ   duì fēi xié zhēn  
gōng wéi zhě   de de mén luó xún  
chǎng huǎng mèng   hào zhī jīn  
chí shén shàng   jié xià yín  
cháng yín zhuī   kàng lùn lái jīn  
zhèng   kōng xīn qín  
xīn yǒu   xiāng zūn jiù wén  
shèng dào yǐn xiǎn   rén xīn yǒu huì míng  
zhèng lùn tàn shí   wēi lún  
shì chuǎng yuè   rén kāi tiān gēn  
huá zhèng yàn yàn   yuán fāng yīn lún  
yuǎn yóu niàn   ér fán píng  
wéi xué yǒu jīng yào   zuò tīng  
yuān yuán zhì lìn   kāi xiōng jīn  
huǐ wèn   shēng lùn  
shí ér yǐn   yuàn wèi yáo shùn mín