和厉玄侍御题户部李相公庐山西林草堂

唐代 姚合
茅屋临江起,登庸复应期。遥知归去日,自致太平时。 幽药禅僧护,高窗宿鸟窥。行人尽歌咏,唯子独能诗。
máo lín jiāng   dēng yōng yìng yáo zhī guī   zhì tài píng shí
yōu yào chán sēng   gāo chuāng 宿 niǎo kuī xíng rén jǐn yǒng   wéi zi néng shī