和李秀才郊墅早春吟兴十韵

唐代 韦庄
暖律变寒光,东君景渐长。我悲游海峤,君说住柴桑。 雪色随高岳,冰声陷古塘。草根微吐翠,梅朵半含霜。 酒市多逋客,渔家足夜航。匡庐云傍屋,彭蠡浪冲床。 绿摆杨枝嫩,红挑菜甲香。凤凰城已尽,鹦鹉赋应狂。 伫见龙辞沼,宁忧雁失行。不应双剑气,长在斗牛傍。
nuǎn biàn hán guāng   dōng jūn jǐng jiàn zhǎng bēi yóu hǎi qiáo   jūn shuō zhù chái sāng
xuě suí gāo yuè   bīng shēng xiàn táng cǎo gēn wēi cuì   méi duǒ bàn hán shuāng
jiǔ shì duō   jiā háng kuāng yún bàng   péng làng chòng chuáng
绿 bǎi yáng zhī nèn   hóng tiāo cài jiǎ xiāng fèng huáng chéng jǐn   yīng yīng kuáng
zhù jiàn lóng zhǎo   níng yōu yàn shī xíng yīng shuāng jiàn   zhǎng zài dòu niú bàng