和李相之劝农

宋代 吴芾
忧民无语对东君,一雨滂沱慰望云。 宣化但期施实惠,劝耕宁复事虚文。 已看野老扶藜去,应有幽人植杖耘。 千里农桑知帝力,自惭滥把竹符分。
yōu mín duì dōng jūn   pāng tuó wèi wàng yún  
xuān huà dàn shī shí huì   quàn gēng níng shì wén  
kàn lǎo   yīng yǒu yōu rén zhí zhàng yún  
qiān nóng sāng zhī   cán làn zhú fēn