和刘长史答十九兄

唐代 杨炯
帝尧平百姓,高祖宅三秦。子弟分河岳,衣冠动缙绅。 盛名恒不陨,历代几相因。街巷涂山曲,门闾洛水滨。 五龙金作友,一子玉为人。宝剑丰城气,明珠魏国珍。 风标自落落,文质且彬彬。共许刁元亮,同推周伯仁。 石城俯天阙,钟阜对江津。骥足方遐骋,狼心独未驯。 鼓鼙鸣九域,风火集重闉。城势馀三板,兵威乏四邻。 居然混玉石,直置保松筠。耿介酬天子,危言数贼臣。 钟仪琴未奏,苏武节犹新。受禄宁辞死,扬名不顾身。 精诚动天地,忠义感明神。怪鸟俄垂翼,修蛇竟暴鳞。 来朝拜休命,述职下梁岷。善政驰金马,嘉声绕玉轮。 三荆忽有赠,四海更相亲。宫徵谐鸣石,光辉掩烛银。 山川遥满目,零露坐沾巾。友爱光天下,恩波浃后尘。 懦夫仰高节,下里继阳春。
yáo píng bǎi xìng   gāo zhái sān qín fēn yuè   guān dòng jìn shēn
shèng míng héng yǔn   dài xiāng yīn jiē xiàng shān   mén luò shuǐ bīn
lóng jīn zuò yǒu   zi wéi rén bǎo jiàn fēng chéng   míng zhū wèi guó zhēn
fēng biāo luò luò   wén zhì qiě bīn bīn gòng diāo yuán liàng   tóng tuī zhōu rén
shí chéng tiān què   zhōng duì jiāng jīn fāng xiá chěng   láng xīn wèi xùn
míng jiǔ   fēng huǒ zhòng yīn chéng shì sān bǎn   bīng wēi lín
rán hùn shí   zhí zhì bǎo sōng yún gěng jiè chóu tiān   wēi yán shù zéi chén
zhōng qín wèi zòu   jié yóu xīn shòu níng   yáng míng shēn
jīng chéng dòng tiān   zhōng gǎn míng shén guài niǎo é chuí   xiū shé jìng bào lín
lái zhāo bài xiū mìng   shù zhí xià liáng mín shàn zhèng chí jīn   jiā shēng rào lún
sān jīng yǒu zèng   hǎi gēng xiāng qīn gōng zhēng xié míng shí   guāng huī yǎn zhú yín
shān chuān yáo mǎn   líng zuò zhān jīn yǒu ài guāng tiān xià   ēn jiā hòu chén
nuò yǎng gāo jié   xià yáng chūn