和留宰赏荼釄二绝

宋代 王炎
得酒衰怀亦满觞,不禁花气逼人香。 醒时忍见风吹尽,玉质温柔是故乡。
jiǔ shuāi huái 怀 mǎn shāng   jīn huā rén xiāng  
xǐng shí rěn jiàn fēng chuī jǐn   zhì wēn róu shì xiāng