和刘原父澄心纸

宋代 欧阳修
君不见曼卿子美真奇才,久已零落埋黄埃。 子美生穷死愈贵,残章断◇如琼瑰。 曼卿醉题红粉壁,壁粉已剥昏烟煤。 河倾昆仑势曲折,雪压太华高崔嵬。 自从二子相继没,山川气象皆低摧。 君家虽有澄心纸,有敢下笔知识哉。 宣州诗翁饿欲死,黄鹄折翼鸣声哀。 有时得饱好言语,似听高唱倾金罍。 二子虽死此翁在,老手尚能工翦裁。 奈何不寄反示我,如弃正论求俳诙。 嗟我今衰不复昔,空能把卷阖且开。 百年干戈流战血,一国歌舞今荒台。 当时百物尽精好,往往遗弃沦蒿莱。 君从何处得此纸,纯坚莹腻卷百枚。 官曹职事喜闲暇,台阁唱和相追陪。 文章自古世不之,间出安知无後来。
jūn jiàn màn qīng měi zhēn cái   jiǔ líng luò mái huáng āi
zi měi shēng qióng guì   cán zhāng duàn   qióng guī
màn qīng zuì hóng fěn   fěn hūn yān méi
qīng kūn lún shì zhé   xuě tài huá gāo cuī wéi
cóng èr zi xiāng méi   shān chuān xiàng jiē cuī
jūn jiā suī yǒu chéng xīn zhǐ   yǒu gǎn xià zhī shí zāi
xuān zhōu shī wēng è 饿   huáng shé míng shēng āi
yǒu shí bǎo hǎo yán   shì tīng gāo chàng qīng jīn léi
èr zi suī wēng zài   lǎo shǒu shàng néng gōng jiǎn cái
nài fǎn shì   zhèng lùn qiú pái huī
jiē jīn shuāi   kōng néng juàn qiě kāi
bǎi nián gān liú zhàn xuè   guó jīn huāng tái
dāng shí bǎi jǐn jīng hǎo   wǎng wǎng lún hāo lái
jūn cóng chǔ zhǐ   chún jiān yíng juǎn bǎi méi
guān cáo zhí shì xián xiá   tái chàng xiāng zhuī péi
wén zhāng shì zhī   jiān chū ān zhī hòu lái