和留秀才秋日田舍
物幻非真只自知,却寻田舍度衰迟。漫为陶令柴桑乐,不学荆轲易水悲。
午睡最能消永日,一巢长欲寄深枝。闻君亦有逍遥趣,可濯沧浪共赋诗。
wù
物
huàn
幻
fēi
非
zhēn
真
zhī
只
zì
自
zhī
知
,
què
却
xún
寻
tián
田
shè
舍
dù
度
shuāi
衰
chí
迟
màn
。
wèi
漫
táo
为
lìng
陶
chái
令
sāng
柴
lè
桑
bù
乐
,
xué
不
jīng
学
kē
荆
yì
轲
shuǐ
易
bēi
水
悲
。
wǔ
午
shuì
睡
zuì
最
néng
能
xiāo
消
yǒng
永
rì
日
,
yī
一
cháo
巢
zhǎng
长
yù
欲
jì
寄
shēn
深
zhī
枝
wén
。
jūn
闻
yì
君
yǒu
亦
xiāo
有
yáo
逍
qù
遥
kě
趣
,
zhuó
可
cāng
濯
làng
沧
gòng
浪
fù
共
shī
赋
诗
。