和刘菊庄先生韵 其一

唐代 王翰
中条西畔筑高亭,夜读林皋灯散星。雨足小园催种药,雪埋孤砚为穷经。 疏梅得月连窗白,芳草和烟满径青。拟和小山招隐句,他时把酒与君听。
zhōng tiáo 西 pàn zhù gāo tíng   lín gāo dēng sàn xīng xiǎo yuán cuī zhǒng yào   xuě mái yàn wèi qióng jīng
shū méi de yuè lián chuāng bái   fāng cǎo yān mǎn jìng qīng xiǎo shān zhāo yǐn   shí jiǔ jūn tīng