和刘涵

唐代 贾岛
京官始云满,野人依旧闲。闭扉一亩居,中有古风还。 市井日已午,幽窗梦南山。乔木覆北斋,有鸟鸣其间。 前日远岳僧,来时与开关。新题惊我瘦,窥镜见丑颜。 陶情惜清澹,此意复谁攀。
jīng guān shǐ yún mǎn   rén jiù xián fēi   zhōng yǒu fēng hái
shì jǐng   yōu chuāng mèng nán shān qiáo běi zhāi   yǒu niǎo míng jiān
qián yuǎn yuè sēng   lái shí kāi guān xīn jīng shòu   kuī jìng jiàn chǒu yán
táo qíng qīng dàn   shuí pān