和刘贡甫燕集之作

宋代 王安石
冯侯天马壮不羁,韩侯白鹭下清池。 刘侯羽翰秋欲击,吴侯葩萼春争披。 沈侯玉雪照人洁,萧洒已见江湖姿。 唯予貌丑骇公等,自镜亦正如蒙倛。 忘形论交喜有得,杯酒邂逅今良时。 心亲不复异新旧,便脱巾屐相谐嬉。 空堂无尘小雨定,浓绿翳水浮秋曦。 高谈四坐扫炎热,木末更送凉风吹。 此欢不尽忽分散,明月照屋空参差。 平明余清在心耳,洗我重得刘侯诗。 刘侯未见闻已熟,吾友称诵多文辞。 才高意大方用世,自有豪俊相攀追。 咨予後会恐不数,魂梦久向东南驰。 何时扁舟却顾我,还欲迎子游山陂。
féng hóu tiān zhuàng   hán hòu bái xià qīng chí
liú hóu hàn qiū   hóu è chūn zhēng
shěn hóu xuě zhào rén jié   xiāo jiàn jiāng 姿
wéi mào chǒu hài gōng děng   jìng zhèng méng
wàng xíng lùn jiāo yǒu de   bēi jiǔ xiè hòu jīn liáng shí
xīn qīn xīn jiù   biàn 便 tuō jīn xiāng xié
kōng táng chén xiǎo dìng   nóng 绿 shuǐ qiū
gāo tán zuò sǎo yán   gèng sòng liáng fēng chuī
huān jìn fēn sǎn   míng yuè zhào kōng cēn
píng míng qīng zài xīn ěr   zhòng liú hóu shī
liú hóu wèi jiàn wén shú   yǒu chēng sòng duō wén
cái gāo fāng yòng shì   yǒu háo jùn xiāng pān zhuī
hòu huì kǒng shù   hún mèng jiǔ xiàng dōng nán chí
shí piān zhōu què   hái yíng zi yóu shān bēi