和刘补阙秋园寓兴六首

唐代 雍陶
水木夕阴冷,池塘秋意多。庭风吹故叶,阶露净寒莎。 愁燕窥灯语,情人见月过。砧声听已别,虫响复相和。 闭门无事后,此地即山中。但觉鸟声异,不知人境同。 晚花开为雨,残果落因风。独坐还吟酌,诗成酒已空。 自得家林趣,常时在外稀。对僧餐野食,迎客著山衣。 雀斗翻檐散,蝉惊出树飞。功成他日后,何必五湖归。 秋色庭芜上,清朝见露华。疏篁抽晚笋,幽药吐寒芽。 引水新渠净,登台小径斜。人来多爱此,萧爽似仙家。 禁掖朝回后,林园胜赏时。野人来辨药,庭鹤往看棋。 晚日明丹枣,朝霜润紫梨。还因重风景,犹自有秋诗。 圣代少封事,闲居方屏喧。漏寒云外阙,木落月中园。 山鸟宿檐树,水萤流洞门。无人见清景,林下自开尊。
shuǐ yīn lěng   chí táng qiū duō tíng fēng chuī   jiē jìng hán shā
chóu yàn kuī dēng   qíng rén jiàn yuè guò zhēn shēng tīng bié   chóng xiǎng xiāng
mén shì hòu   shān zhōng dàn jué niǎo shēng   zhī rén jìng tóng
wǎn huā kāi wèi   cán guǒ luò yīn fēng zuò hái yín zhuó   shī chéng jiǔ kōng
jiā lín   cháng shí zài wài duì sēng cān shí   yíng zhù shān
què dòu fān yán sàn   chán jīng chū shù fēi gōng chéng hòu   guī
qiū tíng shàng   qīng cháo jiàn huá shū huáng chōu wǎn sǔn   yōu yào hán
yǐn shuǐ xīn jìng   dēng tái xiǎo jìng xié rén lái duō ài   xiāo shuǎng shì xiān jiā
jìn cháo huí hòu   lín yuán shèng shǎng shí rén lái biàn yào   tíng wǎng kàn
wǎn míng dān zǎo   cháo shuāng rùn hái yīn zhòng fēng jǐng   yóu yǒu qiū shī
shèng dài shǎo fēng shì   xián fāng píng xuān lòu hán yún wài quē   luò yuè zhōng yuán
shān niǎo 宿 yán shù   shuǐ yíng liú dòng mén rén jiàn qīng jǐng   lín xià kāi zūn