和李太白(并叙〔四库原收有太白全诗,今删

宋代 苏轼
李太白有《浔阳紫极宫感秋》诗,紫极宫,今天庆观也。 道士胡洞微以石本示余,盖其师卓玘之所刻。 玘有道术,节义过人,今亡矣。 太白诗云:“四十九年非,一往不可复。 ”今予亦四十九,感之,次其韵。 玉芝一名琼田草,洞微种之七八年矣,云更数年可食,许以遗余。 故并记之。 寄卧虚寂堂,月明浸疏竹。 泠然洗我心,欲饮不可掬。 流光发永叹,自昔非予独。 行年四十九,还此北窗宿。 缅怀卓道人,白首寓医卜。 谪仙固远矣,此士亦难复。 世道如弈棋,变化不容覆。 惟应玉芝老,待得蟠桃熟。 次韵道潜留别为闻庐岳多真隐,故就高人断宿攀。 已喜禅心无别语,尚嫌剃发有诗斑。 异同更莫疑三语,物我终当付八还。 到后与君开北户,举头三十六青山。
tài bái yǒu xún yáng gōng gǎn qiū shī   gōng jīn tiān   qìng guān      
dào shì dòng wēi shí běn shì   gài shī zhuó zhī suǒ  
yǒu dào shù   jié guò rén   jīn wáng  
tài bái shī yún     shí jiǔ nián fēi   wǎng  
  jīn shí jiǔ   gǎn zhī   yùn  
zhī míng qióng tián cǎo   dòng wēi zhǒng zhī nián   yún gèng shù nián shí    
bìng zhī  
táng   yuè míng jìn shū zhú  
líng rán xīn   yǐn  
liú guāng yǒng tàn   fēi  
xíng nián shí jiǔ   hái běi chuāng 宿  
miǎn huái 怀 zhuó dào rén   bái shǒu  
zhé xiān yuǎn   shì nán  
shì dào   biàn huà róng  
wéi yīng zhī lǎo   dài de pán táo shú  
yùn dào qián liú bié wèi wén yuè duō zhēn yǐn   jiù gāo rén duàn 宿 pān  
chán xīn bié   shàng xián yǒu shī bān  
tóng gèng sān   zhōng dāng hái  
dào hòu jūn kāi běi   tóu sān shí liù qīng shān