和李舍人秋日卧疾言怀

唐代 姚合
闲卧襟情远,西风菊渐芳。虚窗通晓景,珍簟卷秋光。 果坠青莎径,尘离绿藓墙。药奁开静室,书阁出丛篁。 对酒吟难尽,思山梦稍长。王言生彩笔,朝服惹炉香。 松影幽连砌,虫声冷到床。诗成谁敢和,清思若怀霜。
xián jīn qíng yuǎn   西 fēng jiàn fāng chuāng tōng xiǎo jǐng   zhēn diàn juǎn qiū guāng
guǒ zhuì qīng shā jìng   chén 绿 xiǎn qiáng yào lián kāi jìng shì   shū chū cóng huáng
duì jiǔ yín nán jǐn   shān mèng shāo zhǎng wáng yán shēng cǎi   cháo xiāng
sōng yǐng yōu lián   chóng shēng lěng dào chuáng shī chéng shuí gǎn   qīng ruò huái 怀 shuāng