和李生九日二首

宋代 胡寅
节物休惊木叶催,相逢佳节兴悠哉。 尊如北海聊同醉,菊傍东篱也自开。 乌帽任教吹脱落,紫萸仍得看徘徊。 诸君合有登高赋,为继当年戏马台。
jié xiū jīng cuī   xiāng féng jiā jié xīng yōu zāi
zūn běi hǎi liáo tóng zuì   bàng dōng kāi
mào rèn jiào chuī tuō luò   réng kàn pái huái
zhū jūn yǒu dēng gāo   wèi dāng nián tái