和林正甫韵 其一

宋代 虞俦
门外东风自在狂,雨晴深院日偏长。鸣鸠唤妇声声切,赖是年来已沐肠。
mén wài dōng fēng zai kuáng   qíng shēn yuàn piān cháng míng jiū huàn shēng shēng qiè lài   shì nián lái cháng