和林卿盘隐诗

宋代 虞俦
溪山千里胜,花木四时春。 家酿新来熟,园收旧不贫。 上都无阙事,空谷有佳人。 天下滔滔者,谁能此问津。 般礴五千卷,辛勤四十春。 向来忧国意,肯顾在家贫。 丘壑宁违性,功名恐悮人。 似闻归赋后,喜气日津津。
shān qiān shèng   huā shí chūn  
jiā niàng xīn lái shú   yuán shōu jiù pín  
shàng quē shì   kōng yǒu jiā rén  
tiān xià tāo tāo zhě   shuí néng wèn jīn  
bān qiān juǎn   xīn qín shí chūn  
xiàng lái yōu guó   kěn zài jiā pín  
qiū níng wéi xìng   gōng míng kǒng rén  
shì wén guī hòu   jīn jīn