诃林怀古同诸公作

清代 陈恭尹
粤山自北来,西城势宽衍。阛阓百万家,中有梵王殿。 雄风固所存,古色不自炫。遥遥三千载,春光递流转。 曾是虞翻宅,昔为赵佗甸。九州不一姓,兴废如邮传。 如何一塔地,独使卢能擅。须发彼所捐,宝之若旒弁。 至今菩提树,根基互相禅。中心半枯朽,万叶犹葱茜。 佛法始东来,经纶多纠缠。宗风振自兹,宇内为一变。 继以首楞严,羽翼相后先。奇文阐妙义,笔授留遗砚。 乃知最上乘,枢纽存斯院。镇以铁浮图,千佛皆身现。 干霄七层起,锢地重台奠。锡以罗汉画,神彩流唐绢。 听法有睡猿,拥彗向人面。访古驻干旄,开轩极流眄。 行厨具尊酒,老衲供茶宴。集木啭黄鹂,拂池度双燕。 朱萼槛外明,青峰楼上见。遥钟发暮景,刻漏催壶箭。 车马一分镳,将归有馀恋。
yuè shān běi lái   西 chéng shì kuān yǎn huán huì bǎi wàn jiā   zhōng yǒu fàn wáng diàn 殿
xióng fēng suǒ cún   xuàn yáo yáo sān qiān zǎi   chūn guāng liú zhuǎn
céng shì fān zhái   wèi zhào tuó diān jiǔ zhōu xìng   xīng fèi yóu chuán
  shǐ 使 néng shàn suǒ juān   bǎo zhī ruò liú biàn
zhì jīn shù   gēn xiāng chán zhōng xīn bàn xiǔ   wàn yóu cōng qiàn
shǐ dōng lái   jīng lún duō jiū chán zōng fēng zhèn   nèi wèi biàn
shǒu lèng yán   xiāng hòu xiān wén chǎn miào   shòu liú yàn
nǎi zhī zuì shàng chéng   shū niǔ cún yuàn zhèn tiě   qiān jiē shēn xiàn
gàn xiāo céng   zhòng tái diàn luó hàn huà   shén cǎi liú táng juàn
tīng yǒu shuì yuán   yōng huì xiàng rén miàn fǎng 访 zhù gàn máo   kāi xuān liú miǎn
xíng chú zūn jiǔ   lǎo gōng chá yàn zhuàn huáng   chí shuāng yàn
zhū è kǎn wài míng   qīng fēng lóu shàng jiàn yáo zhōng jǐng   lòu cuī jiàn
chē fēn biāo   jiāng guī yǒu liàn