和菱溪石歌

宋代 苏舜钦
滁州信至诧双石,云初得自菱水滨。长篇称夸语险绝,欲使来者不复言。 画图突兀亦颇怪,张之屋壁惊心魂。麒麟才生头角异,混沌虽死窍凿存。 琅邪之郡偏且僻,得石固可骇众观。予尝飞帆入震泽,穷探异境登龟鼋。 居民百户石为业,日夜采琢山不贫。山前森列战白浪,犹似万百铁马群。 雨昏浪打岁月古,千株万穴僵复奔。自嗟才力本衰弱,安敢抵敌为之文。 况兹出产极易致,乡俗见惯不甚尊。彼以至少合贵重,胡为久弃如隐沦。 偶逢积识见奖拔,众目今乃称奇珍。百人拥持大车载,城市观走风涛翻。 立于新亭面幽谷,共为澡刷泥沙痕。凉泉下照嘉树阴,翠影澄澹留烟云。 褒以篇章绘缣素,积岁汨没一旦伸。苟非高贤独赏激,终古弃卧于穷津。 世人爱憎逐兴废,使我吟叹伤精神。
chú zhōu xìn zhì chà shuāng shí   yún chū líng shuǐ bīn cháng piān chēng kuā xiǎn jué   shǐ 使 lái zhě yán
huà guài   zhāng zhī jīng xīn hún lín cái shēng tóu jiǎo   hùn dùn suī qiào záo cún
láng zhī jùn piān qiě   shí hài zhòng guān cháng fēi fān zhèn   qióng tàn jìng dēng guī yuán
mín bǎi shí wèi   cǎi zhuó shān pín shān qián sēn liè zhàn bái làng   yóu shì wàn bǎi tiě qún
hūn làng suì yuè   qiān zhū wàn xué jiāng bēn jiē cái běn shuāi ruò   ān gǎn wèi zhī wén
kuàng chū chǎn zhì   xiāng jiàn guàn shèn zūn zhì shǎo guì zhòng   wéi jiǔ yǐn lún
ǒu féng shí jiàn jiǎng   zhòng jīn nǎi chēng zhēn bǎi rén yōng chí chē zài   chéng shì guān zǒu fēng tāo fān
xīn tíng miàn yōu   gòng wèi zǎo shuā shā hén liáng quán xià zhào jiā shù yīn   cuì yǐng chéng dàn liú yān yún
bāo piān zhāng huì jiān   suì méi dàn shēn gǒu fēi gāo xián shǎng   zhōng qióng jīn
shì rén ài zēng zhú xīng fèi   shǐ 使 yín tàn shāng jīng shén