和令狐相公玩白菊

唐代 刘禹锡
家家菊尽黄,梁国独如霜。莹静真琪树,分明对玉堂。 仙人披雪氅,素女不红妆。粉蝶来难见,麻衣拂更香。 向风摇羽扇,含露滴琼浆。高艳遮银井,繁枝覆象床。 桂丛惭并发,梅蕊妒先芳。一入瑶华咏,从兹播乐章。
jiā jiā jǐn huáng   liáng guó shuāng yíng jìng zhēn shù   fēn míng duì táng
xiān rén xuě chǎng   hóng zhuāng fěn dié lái nán jiàn   gēng xiāng
xiàng fēng yáo shàn   hán qióng jiāng gāo yàn zhē yín jǐng   fán zhī xiàng chuáng
guì cóng cán bìng   méi ruǐ xiān fāng yáo huá yǒng   cóng yuè zhāng