和林大任劝耕

宋代 吴芾
壮哉溢目还盈耳,千骑出城歌吹起。 野人一睹快争先,奔走欢呼几折趾。 往年戎马偶出郊,田间弥望皆荒茅。 使君笃意劝农课,尽使惰游如所教。 麦欲连云桑蔽野,此心犹恐孤民社。 要将治绩迈龚黄,不但文辞超贾马。 编民击壤自欣欢,尽道年来百虑宽。 承流宣化得贤帅,湛恩沾溉何漫漫。 不愧剖符仍受玉,善政已为千里福。 年丰谷贱复何忧,向也穷民今亦足。 固知博施非屯膏,况能好善如干旄。 宾僚倘有公辅器,宁辞解赠腰间刀。 有客有客歌贤业,词烂春葩光炜烨。 一时酬唱已清新,四坐朋从更和叶。 酒酣谐笑应云云,元白李杜疑前身。 想当挥毫落纸时,笔端往往俱有神。 我来触绪未暇给,首睹明珠千百粒。 豁然两眼顿增明,更觉慢心无自入。 已幸从今日往还,况复赋诗宾客间。 只恐使君丹诏下,擢归青琐点朝班。
zhuàng zāi hái yíng ěr   qiān chū chéng chuī
rén kuài zhēng xiān   bēn zǒu huān zhé zhǐ
wǎng nián róng ǒu chū jiāo   tián jiān wàng jiē huāng máo
shǐ 使 jūn quàn nóng   jǐn shǐ 使 duò yóu suǒ jiào
mài lián yún sāng   xīn yóu kǒng mín shè
yào jiāng zhì mài gōng huáng   dàn wén chāo
biān mín rǎng xīn huān   jǐn dào nián lái bǎi kuān
chéng liú xuān huà xián shuài   zhàn ēn zhān gài màn màn
kuì pōu réng shòu   shàn zhèng wèi qiān
nián fēng jiàn yōu   xiàng qióng mín jīn
zhī shī fēi zhūn gāo   kuàng néng hào shàn gàn máo
bīn liáo tǎng yǒu gōng   níng jiě zèng yāo jiān dāo
yǒu yǒu xián   làn chūn guāng wěi
shí chóu chàng qīng xīn   zuò péng cóng gèng
jiǔ hān xié xiào yīng yún yún   yuán bái qián shēn
xiǎng dāng huī háo luò zhǐ shí   duān wǎng wǎng yǒu shén
lái chù wèi xiá gěi   shǒu míng zhū qiān bǎi
huò rán liǎng yǎn dùn zēng míng   gèng jué màn xīn
xìng cóng jīn wǎng huán   kuàng shī bīn jiān
zhǐ kǒng shǐ 使 jūn dān zhào xià   zhuó guī qīng suǒ diǎn cháo bān