鹤林

宋代 赵文昌
江声撼群山,万马东南驰。盘盘铁瓮城,鼓角缠秋悲。 维天有设险,实为奸雄资。阿奴何许来,王业自此基。 金陵气已基,虎口馀义熙。潜机寿阳发,凛凛天象垂。 划然九州鼎,竟属卖履儿。中原自汉蹶,神器良屡移。 黄屋如传舍,与夺谁汝疵。顺守尚有策,嗜杀徒自隳。 山阳作虞宾,豚犬犹能知。零陵一累囚,互亡何足疑。 凶德一至再,鬼责其何辞。殄歼肘腋来,泉壤悔莫追。 惜哉勤王功,一臭万古遗。我登黄鹤山,指顾生嗟咨。 茫茫六合内,俯仰几盛衰。尧年与桀日,究竟孰纲维。 东去云悠悠,西来风飔飔。把酒呼山灵,听我鹤林诗。
jiāng shēng hàn qún shān   wàn dōng nán chí pán pán tiě wèng chéng   jiǎo chán qiū bēi    
wéi tiān yǒu shè xiǎn   shí wèi jiān xióng ā lái wáng      
jīn líng   kǒu qián shòu yáng 寿 lǐn   lǐn tiān xiàng chuí    
huá rán jiǔ zhōu dǐng   jìng shǔ mài ér zhōng yuán hàn jué shén   liáng    
huáng chuán shè   duó shuí shùn shǒu shàng yǒu shì   shā huī    
shān yáng zuò bīn   tún quǎn yóu néng zhī líng líng léi qiú   wáng    
xiōng zhì zài   guǐ tiǎn jiān zhǒu lái quán   rǎng huǐ zhuī    
zāi qín wáng gōng   chòu wàn dēng huáng shān zhǐ   shēng jiē    
máng máng liù nèi   yǎng shèng shuāi yáo nián jié jiū   jìng shú gāng wéi    
dōng yún yōu yōu   西 lái fēng jiǔ shān líng tīng   lín shī