和李校书新题乐府十二首。驯犀

唐代 元稹
建中之初放驯象,远归林邑近交广。兽返深山鸟构巢, 鹰雕鹞鹘无羁鞅。贞元之岁贡驯犀,上林置圈官司养。 玉盆金栈非不珍,虎啖狴牢鱼食网。渡江之橘逾汶貉, 反时易性安能长。腊月北风霜雪深,踡跼鳞身遂长往。 行地无疆费传驿,通天异物罹幽枉。乃知养兽如养人, 不必人人自敦奖。不扰则得之于理,不夺有以多于赏。 脱衣推食衣食之,不若男耕女令纺。尧民不自知有尧, 但见安闲聊击壤。前观驯象后驯犀,理国其如指诸掌。
jiàn zhōng zhī chū fàng xùn xiàng   yuǎn guī lín jìn jiāo guǎng 广 shòu fǎn shēn shān niǎo gòu cháo  
yīng diāo yào yāng zhēn yuán zhī suì gòng xùn   shàng lín zhì quān guān si yǎng
pén jīn zhàn fēi zhēn   dàn láo shí wǎng jiāng zhī wèn háo  
fǎn shí xìng ān néng zhǎng yuè běi fēng shuāng xuě shēn   quán lín shēn suì cháng wǎng
xíng jiāng fèi chuán 驿   tōng tiān yōu wǎng nǎi zhī yǎng shòu yǎng rén  
rén rén dūn jiǎng rǎo zhī   duó yǒu duō shǎng
tuō tuī shí shí zhī   ruò nán gēng lìng fǎng yáo mín zhī yǒu yáo  
dàn jiàn ān xián liáo rǎng qián guān xùn xiàng hòu xùn   guó zhǐ zhū zhǎng