和李校书新题乐府十二首·缚戎人

唐代 元稹
边头大将差健卒,入抄禽生快于鹘。但逢赪面即捉来, 半是边人半戎羯。大将论功重多级,捷书飞奏何超忽。 圣朝不杀谐至仁,远送炎方示微罚。万里虚劳肉食费, 连头尽被毡裘暍。华裀重席卧腥臊,病犬愁鸪声咽嗢。 中有一人能汉语,自言家本长城窟。少年随父戍安西, 河渭瓜沙眼看没。天宝未乱犹数载,狼星四角光蓬勃。 中原祸作边防危,果有豺狼四来伐。蕃马膘成正翘健, 蕃兵肉饱争唐突。烟尘乱起无亭燧,主帅惊跳弃旄钺。 半夜城摧鹅雁鸣,妻啼子叫曾不歇。阴森神庙未敢依, 脆薄河冰安可越。荆棘深处共潜身,前困蒺藜后臲卼。 平明蕃骑四面走,古墓深林尽株榾。少壮为俘头被髡, 老翁留居足多刖。乌鸢满野尸狼藉,楼榭成灰墙突兀。 暗水溅溅入旧池,平沙漫漫铺明月。戎王遣将来安慰, 口不敢言心咄咄。供进腋腋御叱般,岂料穹庐拣肥腯。 五六十年消息绝,中间盟会又猖獗。眼穿东日望尧云, 肠断正朝梳汉发。近年如此思汉者,半为老病半埋骨。 常教孙子学乡音,犹话平时好城阙。老者傥尽少者壮, 生长蕃中似蕃悖。不知祖父皆汉民,便恐为蕃心矻矻。 缘边饱喂十万众,何不齐驱一时发。年年但捉两三人, 精卫衔芦塞溟渤。
biān tóu jiàng chà jiàn   chāo qín shēng kuài dàn féng chēng miàn zhuō lái  
bàn shì biān rén bàn róng jié jiàng lùn gōng zhòng duō   jié shū fēi zòu chāo
shèng cháo shā xié zhì rén   yuǎn sòng yán fāng shì wēi wàn láo ròu shí fèi  
lián tóu jǐn bèi zhān qiú huá yīn chóng xīng sāo   bìng quǎn chóu shēng yān
zhōng yǒu rén néng hàn   yán jiā běn cháng chéng shào nián suí shù ān 西  
wèi guā shā yǎn kàn méi tiān bǎo wèi luàn yóu shù zài   láng xīng jiǎo guāng péng
zhōng yuán huò zuò biān fáng wēi   guǒ yǒu chái láng lái fān biāo chéng zhèng qiào jiàn  
fān bīng ròu bǎo zhēng táng yān chén luàn tíng suì   zhǔ shuài jīng tiào máo yuè
bàn chéng cuī é yàn míng   zi jiào céng xiē yīn sēn shén miào wèi gǎn  
cuì báo bīng ān yuè jīng shēn chù gòng qián shēn   qián kùn hòu niè
píng míng fān miàn zǒu   shēn lín jǐn zhū shào zhuàng wèi tóu bèi kūn  
lǎo wēng liú duō yuè yuān mǎn shī láng   lóu xiè chéng huī qiáng
àn shuǐ jiān jiān jiù chí   píng shā màn màn míng yuè róng wáng qiǎn jiàng lái ān wèi  
kǒu gǎn yán xīn duō duō gòng jìn chì bān   liào qióng jiǎn féi
liù shí nián xiāo xi jué   zhōng jiān méng huì yòu chāng jué yǎn chuān 穿 dōng wàng yáo yún  
cháng duàn zhèng cháo shū hàn jìn nián hàn zhě   bàn wèi lǎo bìng bàn mái
cháng jiào sūn xué xiāng yīn   yóu huà píng shí hǎo chéng què lǎo zhě tǎng jǐn shǎo zhě zhuàng  
shēng zhǎng fān zhōng shì fān bèi zhī jiē hàn mín   biàn 便 kǒng wèi fān xīn
yuán biān bǎo wèi shí wàn zhòng   shí nián nián dàn zhuō liǎng sān rén  
jīng wèi xián sāi míng