和李校书新题乐府十二首。法曲

唐代 元稹
吾闻黄帝鼓清角,弭伏熊罴舞玄鹤。舜持干羽苗革心, 尧用咸池凤巢阁。大夏濩武皆象功,功多已讶玄功薄。 汉祖过沛亦有歌,秦王破阵非无作。作之宗庙见艰难, 作之军旅传糟粕。明皇度曲多新态,宛转侵淫易沉著。 赤白桃李取花名,霓裳羽衣号天落。雅弄虽云已变乱, 夷音未得相参错。自从胡骑起烟尘,毛毳腥膻满咸洛。 女为胡妇学胡妆,伎进胡音务胡乐。火凤声沉多咽绝, 春莺啭罢长萧索。胡音胡骑与胡妆,五十年来竞纷泊。
wén huáng qīng jiǎo   xióng xuán shùn chí gàn miáo xīn  
yáo yòng xián chí fèng cháo xià huò jiē xiàng gōng   gōng duō xuán gōng báo
hàn guò pèi yǒu   qín wáng zhèn fēi zuò zuò zhī zōng miào jiàn jiān nán  
zuò zhī jūn chuán zāo míng huáng duō xīn tài   wǎn zhuǎn qīn yín chén zhù
chì bái táo huā míng   cháng hào tiān luò nòng suī yún biàn luàn  
yīn wèi xiāng cēn cuò cóng yān chén   máo cuì xīng shān mǎn xián luò
wèi xué zhuāng   jìn yīn yuè huǒ fèng shēng chén duō yān jué  
chūn yīng zhuàn zhǎng xiāo suǒ yīn zhuāng   shí nián lái jìng fēn