和李公七夕

唐代 任希古
落日照高牖,凉风起庭树。悠悠天宇平,昭昭月华度。 开轩卷绡幕,延首晞云路。层汉有灵妃,仙居无与晤。 履化悲流易,临川怨迟暮。昔从九春徂,方此三秋遇。 瑶驾越星河,羽盖凝珠露。便妍耀井色,窈窕凌波步。 始阅故人新,俄见新人故。掩泪收机石,衔啼襞纨素。 惆怅何伤已,裴回劳永慕。无由西北归,空自东南顾。
luò zhào gāo yǒu   liáng fēng tíng shù yōu yōu tiān píng   zhāo zhāo yuè huá
kāi xuān juǎn xiāo   yán shǒu yún céng hàn yǒu líng fēi   xiān
huà bēi liú   lín chuān yuàn chí cóng jiǔ chūn   fāng sān qiū
yáo jià yuè xīng   gài níng zhū biàn 便 yán yào 耀 jǐng   yǎo tiǎo líng
shǐ yuè rén xīn   é jiàn xīn rén yǎn lèi shōu shí   xián wán
chóu chàng shāng   péi huí láo yǒng yóu 西 běi guī   kōng dōng nán