和李溉之舞姬脱鞋吟

元代 欧阳玄
宫袍绣蹙金花绮,红绡紧衬双鸾尾。盈盈慢服舞腰轻,綵云飞处香风起。 藕丝掣断春云松,瑞莲双结并头红。夭夭曲曲玉弯卷,翠凫飞去天欲软。 玉阶秀茁兰笋长,琼沙迸出芦牙浅。徘徊困倚东风力,湿砌香云坠无迹。 无限娇羞不自持,君王唤起扶花立。
gōng páo xiù jīn huā   hóng xiāo jǐn chèn shuāng luán wěi yíng yíng màn yāo qīng cǎi   yún fēi chù xiāng fēng    
ǒu chè duàn chūn yún sōng   ruì lián shuāng jié bìng tóu hóng yāo yāo wān juǎn cuì   fēi tiān ruǎn    
jiē xiù zhuó lán sǔn zhǎng   qióng shā bèng chū qiǎn pái huái kùn dōng fēng shī   湿 xiāng yún zhuì    
xiàn jiāo xiū chí   jūn wáng huàn huā