和黎德升赠别

宋代 洪咨夔
朱弦无繁声,大羹有至味。 人惟不苟同,终亦不苟异。 咸戒咸其腓,贲取贲其趾。 出处进退间,当思古人齿, 嗟予何为者,涉世聊复尔。 来从吴尽头,直到蜀筑底。 赫日青石裂,凄风黄叶委。 道旁几揶揄,得已犹不已。 君如细柳军,坚壁阅儿戏。 又如渥洼马,超轶不受絷。 客窗日相从,肝胆莹彼已。 偏校纷已侯,怜我尚猿臂。 胸藏数万甲,智绝三十里。 清谈对夜分,常恨世少治。 酒酣或怒骂,天下无真是。 佞夫戴髑髅,请剑淬越砥。 长亭杨柳黄,妙语鲍谢体。 不作儿女别,相期青云器。 深沉老元戎,梦寐古舆地。 视师薄郾城,受甲高熊耳。 相与善筹之,寒草春无际。
zhū xián fán shēng   gēng yǒu zhì wèi  
rén wéi gǒu tóng   zhōng gǒu  
xián jiè xián féi   bēn bēn zhǐ  
chū chǔ jìn tuì 退 jiān   dāng rén chǐ 齿  
jiē wéi zhě   shè shì liáo ěr  
lái cóng jìn tóu   zhí dào shǔ zhù  
qīng shí liè   fēng huáng wěi  
dào páng   de yóu  
jūn liǔ jūn   jiān yuè ér  
yòu   chāo shòu zhí  
chuāng xiāng cóng   gān dǎn yíng  
piān xiào fēn hóu   lián shàng yuán  
xiōng cáng shù wàn jiǎ   zhì jué sān shí  
qīng tán duì fēn   cháng hèn shì shǎo zhì  
jiǔ hān huò   tiān xià zhēn shi  
nìng dài lóu   qǐng jiàn cuì yuè  
cháng tíng yáng liǔ huáng   miào bào xiè  
zuò ér bié   xiāng qīng yún  
shēn chén lǎo yuán róng   mèng mèi  
shì shī báo yǎn chéng   shòu jiǎ gāo xióng ěr  
xiāng shàn chóu zhī   hán cǎo chūn