和李道源清风谣

宋代 徐积
漫翁说尽清风好,犹能顾我邀吟藁。吟时欲倚白云飞,到时恐在红尘表。 有如列子御风行,百骸齐奋双瞳瞭。借问清风何处来,玉水之心玉山杪。 曾经昆阆拂瑶花,亦度潇湘过蓬岛。借问清风何处居,深寄碧芦藏绿筱。 芭蕉径舞凤衣寒,薜荔墙翻龙甲老。遗英堕箨无处寻,一径十年未曾扫。 但恐春深花木稀,定知秋后冰霜早。快心何羡楚王台,披襟适得麻姑爪。 中山酒客饮辄醒,八斗司徒醉不倒。箫声易咽笛声哀,客思难平物容愀。 君看檐前避暑巢,不是岩乌即沙鸟。万谷藏冰山气来,千涛喷雪江声绕。 借问此閒清奈何,况是中宵月华皎。鸡鸣漏尽眠不成,披衣起看冰壶晓。 便乘枯木饮明河,仍御双凫入冥杳。藤床角簟无所施,綀布蒲葵价弥小。 有客俄如梦觉时,窃笑梦中何扰扰。中心无累清则明,蔽者常稀欲者少。 儿啼女笑坐可忘,兽斗禽嬉悟俱了。毁誉一过遗如空,富贵浮云视弥藐。 古人凛凛良可思,世俗纷纷何足道。尝闻外物可娱中,所以诗人取萱草。 谁何乘兴为此行,坐摆尘埃出污潦。贾生可与忘悲忧,楚屈犹将醒怀抱。 区区何用作离骚,弄琴听我清风操。
màn wēng shuō jǐn qīng fēng hǎo   yóu néng yāo yín gǎo yín shí bái yún fēi dào   shí kǒng zài hóng chén biǎo    
yǒu liè fēng xíng   bǎi hái fèn shuāng tóng liǎo jiè wèn qīng fēng chǔ lái   shuǐ zhī xīn shān miǎo    
céng jīng kūn láng yáo huā   xiāo xiāng guò péng dǎo jiè wèn qīng fēng chǔ shēn   cáng xiǎo 绿    
jiāo jìng fèng hán   qiáng fān lóng jiǎ lǎo yīng duò tuò chǔ xún   jìng shí nián wèi céng sǎo    
dàn kǒng chūn shēn huā   dìng zhī qiū hòu bīng shuāng zǎo kuài xīn xiàn chǔ wáng tái   jīn shì zhǎo    
zhōng shān jiǔ yǐn zhé xǐng   dǒu zuì dǎo xiāo shēng yàn shēng āi   nán píng róng qiǎo    
jūn kàn yán qián shǔ cháo   shì yán shā niǎo wàn cáng bīng shān lái qiān   tāo pēn xuě jiāng shēng rào    
jiè wèn xián qīng nài   kuàng shì zhōng xiāo yuè huá jiǎo míng lòu jǐn mián chéng   kàn bīng xiǎo    
biàn 便 chéng yǐn míng   réng shuāng míng yǎo téng chuáng jiǎo diàn suǒ shī shū   kuí jià xiǎo    
yǒu é mèng jué shí   qiè xiào mèng zhōng rǎo rǎo zhōng xīn lěi qīng míng   zhě cháng zhě shǎo    
ér xiào zuò wàng   shòu dòu qín le huǐ guò kōng   guì yún shì miǎo    
rén lǐn lǐn liáng   shì fēn fēn dào cháng wén wài zhōng suǒ   shī rén xuān cǎo    
shuí chéng xìng wèi xíng   zuò bǎi chén āi chū liáo jiǎ shēng wàng bēi yōu chǔ   yóu jiāng xǐng huái bào 怀    
yòng zuò sāo   nòng qín tīng qīng fēng cāo