和李处劢题萃清阁

宋代 江纬
于嗟道力浅,日恐世缘熟。身虽走朝市,梦辄在岩麓。 归来濯尘缨,筑室浅流瀑。檐宿谪仙云,径荒陶令菊。 吟哦格调古,卫养神气肃。遐观狭宇宙,幽讨遍山谷。 林泉无俗韵,松桧有清馥。悠然梦幻身,忍把利名束。 吾人蕴长才,未肯策高足。朅来金溪上,共奏紫芝曲。
jiē dào qiǎn   kǒng shì yuán shú shēn suī zǒu cháo shì   mèng zhé zài yán
guī lái zhuó chén yīng   zhù shì qiǎn liú yán 宿 zhé xiān yún   jìng huāng táo lìng
yín é diào   wèi yǎng shén xiá guān xiá zhòu   yōu tǎo biàn shān
lín quán yùn   sōng guì yǒu qīng yōu rán mèng huàn shēn   rěn míng shù
rén yùn cháng cái   wèi kěn gāo qiè lái jīn shàng   gòng zòu zhī