和李诚之待制燕别西湖〈并叙〉

宋代 苏辙
熙宁六年九月,天章阁待制李公,自登州来守此邦。 爱其山川泉石之胜,怡然有久留之意。 此邦之人,安公之惠,亦欲公之久于此也。 然自其始至,而民知其方将复用,惧其不能久矣。 明年二月,诏书移牧河间,邦之父兄皆惜其去。 虽公亦将留焉而不可得也。 于是数与其僚燕于湖上,曰:“北方幸安,余将复老于此。 ”酒酣,赋诗以别,従而作者三人。 公平生喜为诗,所至成编,及来此邦而未尝有所为,故尤贵之。 遂相与刻于石,以慰邦人之思焉。 东来亦何恃,夫子此分符。 谈笑万事毕,樽罍众客俱。 高情生远岫,清兴发平湖。 坐使羁游士,能忘岁月徂。 纵欢真乐易,恨别不须臾。 庙幄新谋帅,河间最近胡。 安边本余事,清赏信良图。 应念兹园好,流泉海内无。
níng liù nián jiǔ yuè   tiān zhāng dài zhì gōng   dēng zhōu lái shǒu bāng  
ài shān chuān quán shí zhī shèng   rán yǒu jiǔ liú zhī  
bāng zhī rén   ān gōng zhī huì   gōng zhī jiǔ  
rán shǐ zhì   ér mín zhī fāng jiāng yòng   néng jiǔ  
míng nián èr yuè   zhào shū jiān   bāng zhī xiōng jiē  
suī gōng jiāng liú yān ér de  
shì shù liáo yàn shàng   yuē     běi fāng xìng ān   jiāng lǎo  
  jiǔ hān   shī bié   cóng ér zuò zhě sān rén  
gōng píng shēng wèi shī   suǒ zhì chéng biān   lái bāng ér wèi cháng yǒu suǒ wéi   yóu guì zhī  
suì xiāng shí   wèi bāng rén zhī yān  
dōng lái shì   fēn  
tán xiào wàn shì   zūn léi zhòng  
gāo qíng shēng yuǎn xiù   qīng xīng píng  
zuò shǐ 使 yóu shì   néng wàng suì yuè  
zòng huān zhēn   hèn bié  
miào xīn móu shuài   jiān zuì jìn  
ān biān běn shì   qīng shǎng xìn liáng  
yīng niàn yuán hǎo   liú quán hǎi nèi