和乐天题真娘墓
薝卜林中黄土堆,罗襦绣黛已成灰。芳魂虽死人不怕,
蔓草逢春花自开。幡盖向风疑舞袖,镜灯临晓似妆台。
吴王娇女坟相近,一片行云应往来。
zhān
薝
bǔ
卜
lín
林
zhōng
中
huáng
黄
tǔ
土
duī
堆
,
luó
罗
rú
襦
xiù
绣
dài
黛
yǐ
已
chéng
成
huī
灰
。
。
fāng
芳
hún
魂
suī
虽
sǐ
死
rén
人
bù
不
pà
怕
,
màn
蔓
cǎo
草
féng
逢
chūn
春
huā
花
zì
自
kāi
开
。
。
fān
幡
gài
盖
xiàng
向
fēng
风
yí
疑
wǔ
舞
xiù
袖
,
jìng
镜
dēng
灯
lín
临
xiǎo
晓
shì
似
zhuāng
妆
tái
台
。
。
wú
吴
wáng
王
jiāo
娇
nǚ
女
fén
坟
xiāng
相
jìn
近
,
yī
一
piàn
片
xíng
行
yún
云
yīng
应
wǎng
往
lái
来
。
。