和乐天秋凉闲卧

唐代 刘禹锡
暑退人体轻,雨馀天色改。荷珠贯索断,竹粉残妆在。 高僧扫室请,逸客登楼待。槐柳渐萧疏,闲门少光彩。
shǔ tuì 退 rén qīng   tiān gǎi zhū guàn suǒ duàn   zhú fěn cán zhuāng zài
gāo sēng sǎo shì qǐng   dēng lóu dài huái liǔ jiàn xiāo shū   xián mén shǎo guāng cǎi