和乐天感鹤

唐代 元稹
我有所爱鹤,毛羽霜雪妍。秋霄一滴露,声闻林外天。 自随卫侯去,遂入大夫轩。云貌久已隔,玉音无复传。 吟君感鹤操,不觉心惕然。无乃予所爱,误为微物迁。 因兹谕直质,未免柔细牵。君看孤松树,左右萝茑缠。 既可习为饱,亦可薰为荃。期君常善救,勿令终弃捐。
yǒu suǒ ài   máo shuāng xuě yán qiū xiāo   shēng wén lín wài tiān
suí wèi hóu   suì dài xuān yún mào jiǔ   yīn chuán
yín jūn gǎn cāo   jué xīn rán nǎi suǒ ài   wèi wēi qiān
yīn zhí zhì   wèi miǎn róu qiān jūn kàn sōng shù   zuǒ yòu luó niǎo chán
wèi bǎo   xūn wèi quán jūn cháng shàn jiù   lìng zhōng juān