和懒窝严上人纸被诗

宋代 舒邦佐
身清不受人间辱,只倩溪翁捣冰轂。 素涛照眼绝针痕,暖玉遮头无脸粟。 参寥已似絮沾泥,天女虽来暖非肉。 华鲸吼吼不成眠,蝴蝶蘧蘧犹未足。
shēn qīng shòu rén jiān   zhǐ qiàn wēng dǎo bīng  
tāo zhào yǎn jué zhēn hén   nuǎn zhē tóu liǎn  
cān liáo shì zhān   tiān suī lái nuǎn fēi ròu  
huá jīng hǒu hǒu chéng mián   dié yóu wèi