和夔州李约斋灯宵

宋代 阳枋
蚕丛今岁看灯宵,可人只有峡中州。 白帝纶巾隐敌国,胜势蜀尾连吴头。 竹枝歌舞喧城市,春声泛鸥腊浮蚁。 府主山村耕稼心,挈客衔杯聊尔尔。 咿哑蛮唱杂隆冬,老者前导幼者从。 不贪嬉惰乐游治,只记时序还桑农。 村村蓑笠儿童队,桑上鸡声花底吠。 春归野烧雪初融,日上高峰寒早退。 生意著人人莫知,但见绿草生清凄。 雪戍坐敛荆江北,月华静照峨眉西。 此意洪濛不可道,张皇恐被人风恼。 酒浇象澦石无言,春不生荣冬不槁。 穿花燕曲弄繁弦,来寻故壘堂前。 呢喃似与游人语,今宵行乐宁徒然。 得贤千里只须一,大公方雨无他术。 厚地不填无底谷,万流岂涨沧溟溢。 我谈此语费形容,有似樵声个个同。 野蚕作蚕自缠缚,拈弄轻丝大巧中。 君不见邻女效颦人爱少,万目睽睽分丑好。
cán cóng jīn suì kàn dēng xiāo   rén zhǐ yǒu xiá zhōng zhōu  
bái guān jīn yǐn guó   shèng shì shǔ wěi lián tóu  
zhú zhī xuān chéng shì   chūn shēng fàn ōu  
zhǔ shān cūn gēng jià xīn   qiè xián bēi liáo ěr ěr  
mán chàng lóng dōng   lǎo zhě qián dǎo yòu zhě cóng  
tān duò yóu zhì   zhǐ shí hái sāng nóng  
cūn cūn suō ér tóng duì   sāng shàng shēng huā fèi  
chūn guī shāo xuě chū róng   shàng gāo fēng hán zǎo tuì 退  
shēng zhù rén rén zhī   dàn jiàn 绿 cǎo shēng qīng  
xuě shù zuò liǎn jīng jiāng běi   yuè huá jìng zhào é méi 西  
hóng méng dào   zhāng huáng kǒng bèi rén fēng nǎo  
jiǔ jiāo xiàng shí yán   chūn shēng róng dōng gǎo  
chuān 穿 huā yàn nòng fán xián   lái xún lěi táng qián  
nán shì yóu rén   jīn xiāo xíng níng rán  
xián qiān zhǐ   gōng fāng shù  
hòu tián   wàn liú zhǎng cāng míng  
tán fèi xíng róng   yǒu qiáo shēng tóng  
cán zuò cán chán   niān nòng qīng qiǎo zhōng  
jūn jiàn lín xiào pín rén ài shǎo   wàn kuí kuí fēn chǒu hǎo