和孔武仲金陵九咏 此君亭〈在华藏寺。

宋代 苏辙
绿竹不可数,孤亭一倍幽。 色分岩石润,梢出涧松修。 雪节寒方见,春萌旱不抽。 故山多此物,长恨未归休。
绿 zhú shǔ   tíng bèi yōu  
fēn yán shí rùn   shāo chū jiàn sōng xiū  
xuě jié hán fāng jiàn   chūn méng hàn chōu  
shān duō   cháng hèn wèi guī xiū