和孔教授武仲济南四咏 鹊山亭

宋代 苏辙
筑台临水巧安排,万象轩昂发瘗埋。 南岭崩腾来不尽,北山断续意尤佳。 平时战伐皆荒草,永日登临慰病怀。 更欲留诗题素壁,坐中谁与少陵偕。
zhù tái lín shuǐ qiǎo ān pái   wàn xiàng xuān áng mái  
nán lǐng bēng téng lái jìn   běi shān duàn yóu jiā  
píng shí zhàn jiē huāng cǎo   yǒng dēng lín wèi bìng huái 怀  
gèng liú shī   zuò zhōng shuí shǎo líng xié