和孔纯老归自属邑三首

宋代 王之道
诗涛难放笔头乾,归及初晴素魄圆。 善举敢论当世比,佳篇应任老夫传。 凌云列岫堆螺髻,出水新荷点翠钿。 报政还朝知不晚,追随能复记当年。
shī tāo nán fàng tóu qián   guī chū qíng yuán
shàn gǎn lùn dāng shì   jiā piān yīng rèn lǎo chuán
líng yún liè xiù duī luó   chū shuǐ xīn diǎn cuì diàn
bào zhèng hái cháo zhī wǎn   zhuī suí néng dāng nián