和可庵见寄韵

宋代 何梦桂
蜃境平生梦,名场逝水川。相逢惊白发,一醉仰青天。 浪出疑鸥笑,遄归伴鹤眠。故人知道意,珍重寄诗篇。
shèn jìng píng shēng mèng   míng chǎng shì shuǐ chuān xiāng féng jīng bái   zuì yǎng qīng tiān    
làng chū ōu xiào   chuán guī bàn mián rén zhī dào zhēn   zhòng shī piān